Bắt đầu hành trình mentoring

Khoảng những năm 2010, tôi bắt đầu muốn đi theo con đường đào tạo. 

(Tôi của năm 2011)

Lúc đó, tôi không biết bắt đầu từ đâu. Không có ai để hỏi. Mọi thứ đều mơ hồ, và tôi tự mò mẫm từng bước một.

Tôi đi học, ban đầu thì học lan man, cái gì cũng học. Sau đó, vì tốn quá nhiều tiền mà chưa mang lại kết quả gì, tôi cũng khôn hơn, biết cách chọn lọc: học cái gì, và học từ ai đáng học. 

Trong quá trình đó, tôi gặp một vài người thầy. Sự hiện diện của họ đã để lại trong tôi một ảnh hưởng lâu dài. Họ khiến tôi nhận ra: có một người đồng hành trong những bước đầu đời quan trọng đến mức nào.

Tôi vẫn nhớ cảm giác ấy, khi có ai tin tưởng mình, lắng nghe mình, đôi khi chỉ là điều nhỏ thôi nhưng mà đúng lúc. Và họ đã làm cho hành trình của tôi bớt tối hơn. 

Gần đây, tôi nhận lời làm mentor cho một câu lạc bộ mentoring. Tôi ngồi lại rất lâu với quyết định đó. Một mặt vì nghĩ rằng mình không phải người chia sẻ hay, một mặt lại thấy rằng mình cần trả lại cuộc đời một điều gì đó. Thứ tri thức mà trước kia mình đã được nhận, vô điều kiện, từ những người không phải thân bằng quyến thuộc. 

(22/07/2025 – ngày đánh dấu tôi trở thành một mentor)

Tôi hướng nội. 

Tôi quen học, quen ghi chép, quen quan sát. Nhưng tôi nhận ra: giữ lại quá lâu, điều biết được sẽ nguội đi. 

Nếu có một cơ hội để mình chia sẻ, thì điều đó mới sống lại. Nó có thể trở thành câu chuyện, thành kinh nghiệm, thành một đoạn trong cuốn sách sắp tới, thành một mảnh ghép đáng nhớ trong cuộc đời. 

Một số năm đi dạy, tôi đã hiểu ra rằng: có những điều mình biết tưởng chừng nhỏ bé, chẳng có gì to tát cả, nhưng lại là ánh sáng với ai đó đang tìm đường.

Như ông thầy Phạm Thành Long từng nói: “Tài năng là khi cậu thấy nó bình thường, nhưng người khác lại thấy nó thật phi thường.” Tôi không nghĩ mình có tài. Chỉ là đôi khi nói ra một điều mình từng trải, tưởng ai cũng biết rồi, mà người ngồi đối diện lại nhìn tôi như thể tôi vừa nói trúng tim đen của họ. 

Có lần, sau khi tôi nói, người ta lặng người đi một chút, rồi cười, kiểu cười thấm thía. Họ nói cảm ơn tôi, đơn giản vậy thôi, nhưng trong ánh mắt lại có gì đó rất trìu mến. Lúc đó, tôi mới hiểu ra, thứ mình giữ hoài trong đầu, tưởng bình thường, hóa ra lại quý với ai đó.

Rõ ràng là vậy, khi mình chịu khó chia sẻ, điều đó không chỉ giúp người khác. Nó còn soi lại chính mình. Mình thấy lại cái đoạn đời đã đi qua. Thấy rõ hơn những gì mình tin, những điều mình từng học, từng lỡ, từng đau, từng đứng dậy và chuyển hóa. Tự nhiên lại nhớ câu của ai đó mà quên luôn tên tác giả: “chia sẻ là cách để sống lại một lần nữa những gì mình đã học”.

Tôi nghĩ sự đồng hành của một nhà cố vấn không cần ồn ào. Đôi khi chỉ là có mặt, lắng nghe, đặt câu hỏi bằng tâm từ bi. Vậy thôi, là đủ để ai đó tìm giải pháp vượt qua băn khoăn, bối rối, mâu thuẫn trong bước ngoặt cuộc đời của họ. 

Tôi không biết mình sẽ mang lại được gì nhiều cho câu lạc bộ và mentee của mình. Nhưng tôi tin, nếu một cuộc gặp gỡ làm cho ai đó bớt lạc lối và cô đơn, thì đã có ý nghĩa lắm. Như một người đã từng tìm đường, tôi hiểu đôi khi người ta không cần ai chỉ cho mình đi đâu, chỉ cần có ai đó đi cùng một đoạn. Nhiều khi không nói gì nhiều, chỉ là ngồi bên nhau, để thấy lòng bớt chật.

Biết đâu, trong một buổi chiều nào đó, khi ngồi lại sau một buổi mentoring, tôi sẽ nhận ra: chính mình cũng vừa được chữa lành một điều gì đó rất cũ. Biết đâu, trong lúc tôi cố gắng giúp ai đó nhìn rõ đường đi, thì tôi cũng đang dọn lại lối cho mình. Một đoạn ký ức đã lâu không bước tới, một khúc mình tưởng quên, hóa ra vẫn nhớ hoài.

Chắc là vậy. Mình giúp người ta một chút, người ta cũng giúp mình lại một chút. Chầm chậm. Mà thiệt ra, đời nên chậm vậy thì mới kịp thấy nhau.

Trần Đức Hưng

(23/07/2025)

Lên đầu trang