“Viết sách không phải là chạy nước rút. Đó là một hành trình dài hơi – và bạn không cần bắt đầu từ chương đầu tiên.”
Nỗi ám ảnh mang tên chương 1
Trong một phiên mentoring gần đây, tôi có dịp trò chuyện với một người bạn đang ấp ủ dự định viết sách đầu tay. Cô ấy đầy đam mê, có ý tưởng rõ ràng, thậm chí đã phác thảo dàn ý chi tiết.
Thế nhưng sau hơn một tháng, cô ấy vẫn chưa viết được… chương đầu tiên.
Cô kể:
“Em mở laptop ra, viết được vài dòng là xoá. Lại viết, lại sửa. Cứ thấy chưa đủ hay, chưa đủ ấn tượng, nên lại ngừng.”
Đây không phải trường hợp hiếm. Rất nhiều người muốn viết sách, nhưng kẹt ngay ở chương 1.
Vì sao?
Bởi chương 1 giống như cánh cửa đầu tiên dẫn vào cả một thế giới. Ai cũng muốn cánh cửa ấy thật chỉn chu, thật hấp dẫn. Họ sợ nếu chương 1 không đủ lôi cuốn, người đọc sẽ không muốn bước tiếp, và cả cuốn sách xem như thất bại.
Chính nỗi sợ đó tạo ra áp lực, rồi áp lực dẫn đến tê liệt. Họ không thể viết, hoặc viết mà cảm thấy ngột ngạt, bế tắc.
Đừng bắt đầu từ nơi khó nhất
Chúng ta thường nghe lời khuyên kiểu: “Hãy làm điều khó nhất trước.”
Có thể đúng trong một số trường hợp, nhưng với viết lách – đặc biệt là viết sách – đó lại là một lời khuyên có thể giết chết cảm hứng.
Khi bắt đầu bằng chương khó nhất, bạn buộc mình phải vừa viết, vừa phân tích, vừa chỉnh sửa, vừa hoài nghi. Tâm trí bị phân tán. Năng lượng cạn kiệt. Và bạn dừng lại trước khi kịp bước những bước đầu tiên.
Hãy bắt đầu từ nơi bạn có nhiều cảm xúc nhất
Lời khuyên tôi thường chia sẻ với các mentee của mình là:
Đừng viết từ chương đầu tiên. Hãy viết từ chương khiến bạn rạo rực nhất.
Hãy nghĩ xem:
– Có chương nào bạn nghĩ tới là thấy cảm xúc trào dâng?
– Có đoạn nào bạn tưởng tượng ra là muốn ngồi xuống viết ngay?
– Có chủ đề nào trong cuốn sách khiến bạn thấy “nếu không viết ra là không chịu được”?
Đó chính là nơi bạn nên bắt đầu.
Khi viết từ điểm có cảm xúc mạnh mẽ nhất, bạn dễ dàng đi vào “flow” – trạng thái dòng chảy sáng tạo. Câu chữ sẽ đến một cách tự nhiên, hứng khởi và chân thực.
Và sau đó, bạn hoàn toàn có thể xây dựng các chương khác xoay quanh chương đó. Sắp xếp lại thứ tự. Điều chỉnh nội dung. Ghép nối câu chuyện.
Không ai biết (hoặc quan tâm) bạn đã viết chương nào trước.
Viết sách là hành trình, không phải đích đến
Hãy nhớ: viết sách không giống như hoàn thành một bài kiểm tra. Nó không yêu cầu bạn đi từ đầu đến cuối theo thứ tự tuyệt đối.
Viết sách là hành trình bạn đồng hành cùng cảm xúc, ý tưởng và chính mình.
Đừng để chương 1 trở thành bức tường cản bước.
Hãy để cảm xúc dẫn đường.
Hãy để chương mà bạn yêu thích nhất mở đầu cho hành trình này.
Bởi sau cùng, điều quan trọng nhất không phải là bạn bắt đầu từ đâu, mà là bạn đã bắt đầu, và bạn đủ cảm hứng để đi đến cuối cùng.
Gợi ý để bạn bắt đầu ngay hôm nay:
- Hãy viết xuống 3 chương hoặc chủ đề bạn thấy hứng thú nhất trong cuốn sách dự định.
- Chọn 1 chương khiến bạn cảm thấy “muốn viết ngay”.
- Viết nháp tự do, không chỉnh sửa. Đừng lo về câu từ. Chỉ cần để ý tưởng trôi chảy.
Viết từ điểm bạn có lửa, và bạn sẽ thắp sáng cả hành trình.
Chào bạn,
Tôi là Trần Đức Hưng, tác giả trong lĩnh vực Tâm lý ứng dụng, NLP, Thôi miên.
Tôi bắt đầu nuôi dưỡng niềm đam mê sâu sắc với giáo dục và phát triển con người từ năm 2011. Từ đó đến nay, tôi đã và đang viết nhiều cuốn sách cung cấp kiến thức và kỹ năng thực tiễn, giúp mọi người phát huy tốt nhất tiềm năng của chính mình.