Hoàng Nam Tiến: Sách AI càng nhiều, thì các tác giả thực sự tâm huyết càng trở nên quý giá

Mười năm nay, có ba sự ra đi khiến tôi phải dừng lại thật lâu. Đầu tiên là thầy Thích Nhất Hạnh. Thứ hai là anh Bình, một người bạn của tôi, cũng là một nhà đào tạo. Và chiều nay, là anh Hoàng Nam Tiến. 

Với thầy, tôi cảm nhận được sự bình an trọn vẹn. Với anh Bình, là thương. Còn với anh Tiến, là tiếc. Tiếc cho một sự nghiệp đang ở đỉnh cao, tiếc cho những điều anh còn đang ấp ủ. 

Tối nay tôi mới ngồi thật lâu để đọc bio của anh. Anh kể về mình bằng cái giọng hóm hỉnh quen thuộc, rằng từng làm phần mềm, kéo cáp internet, gây dựng FPT Play, từng học Ph.D., nay là “giáo Tiến”, vừa học DBA vừa viết sách.

Đọc xong tự nhiên tôi nhớ lại một bài phỏng vấn anh. Anh nói về chuyện đọc sách trong thời đại AI, cách tận dụng công cụ để đọc nhanh, đọc nhiều, đọc hiệu quả. 

Nhưng rồi anh chậm lại, nói một câu rất khác với vẻ sôi nổi ban đầu: 

“Tôi tin rằng càng nhiều sách AI xuất hiện, thì những tác giả thực sự có tâm huyết sẽ càng trở nên quý giá.” 

Câu nói ấy được anh nhắc đến trong bối cảnh AI đang làm cho việc tạo ra một cuốn sách trở nên quá dễ dàng, sách kém chất lượng xuất hiện tràn lan. Anh lo rằng người đọc sẽ bị ngợp, và càng vì thế mà những người viết bằng trải nghiệm thật, bằng sự lao tâm của mình, sẽ càng được trân trọng hơn.

Đó cũng là điều tôi vẫn tin bấy lâu nay, như một kẻ viết lách cứ chậm rãi với từng câu chữ của mình. Khi một người như anh, có tiếng nói trong công nghệ, kinh doanh và cả giáo dục về AI, lại nói câu ấy, tôi thấy quý lắm. Nhất là lúc ngoài kia người ta quảng cáo đủ thứ phần mềm hứa hẹn viết nhanh, không cần nghĩ, thậm chí làm ra một cuốn sách chỉ trong ba ngày. 

Giữa cơn ồn ào đó, tôi vẫn chọn tin vào giá trị của tri thức và trí tuệ được tôi luyện qua thời gian. Tin vào những người biết ấp ủ một cuốn sách như nâng niu một hạt giống. Và tôi biết mình có thêm lý do để tin, nhờ những người trí thức thiện lành và tử tế như anh. 

Có lẽ phải lâu lắm tôi mới quên được câu nói đó. Nó như một cái neo nhỏ, giữ người ta lại giữa cơn hối hả này. Thế giới cứ muốn nhanh hơn, còn câu nói của anh thì chậm rãi ở lại.

Những gì thật sự đáng giá đều cần thời gian: đọc một cuốn sách, nuôi một ý tưởng, đi hết một đời tử tế. Anh đi, tiếc lắm, vì còn nhiều điều đang ấp ủ. Nhưng di sản để lại đã đủ đầy.

Tối nay, chắc tôi sẽ lại mở một cuốn sách ra, đọc chậm hơn một chút. Để tin rằng, dù thế giới có vội vàng đến đâu, những giá trị thật vẫn sẽ còn ở lại, nhờ những người dám dành cả đời mình cho điều đó.

Lên đầu trang